Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Tìm lời giải: Hồ Tràm Strip có tạo nên kỳ tích?

Hiện nay, theo thống kê của các website chuyên về trò chơi có thưởng, trên thế giới có khoảng 4.750 casino, đình đám nhất có thể kể đến là Mandarin Oriental Casino (Macau), Casino de Genting (Malaysia), Casino de Monte Carlo (Monaco), Bellagio (Las Vegas), gần đây có thêm khu phức hợp nghỉ dưỡng với casino duy nhất tại Singapore - Marina Bay Sands.
Vệ tinh bắt đầu xoay
Trước khi giai đoạn I của dự án đi vào hoạt động vào cuối tháng 7, nhiều dịch vụ vệ tinh đã sôi động, từ taxi, xe khách, ẩm thực, thời trang đến cả dịch vụ trực thăng.
Năm 2010, anh Phong, một doanh nhân trong ngành xây dựng ở tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đặc biệt quan tâm đến dự án Hồ Tràm Strip.
Theo đánh giá của anh, khi khu phức hợp nghỉ dưỡng kết hợp với casino này đi vào hoạt động, sẽ mở ra nhiều cơ hội cho các dịch khác phát triển, trong đó có phương tiện vận chuyển hành khách.
"Đối tượng khách đến với Hồ Tràm Strip ngoài vui chơi giải trí tại chỗ, sẽ có nhu cầu đi lại, tham quan toàn khu Hồ Tràm, thành phố Vũng Tàu và các tỉnh lân cận. Do đó, tôi cùng một số anh em quyết định bắt tay vào thành lập hãng taxi Bình An", anh Phong nói.
Hiện, tỉnh lộ 44A nối Hồ Tràm với một số điểm đến khác như: Mũi Đá, Lagi, Hàm Thuận Nam, Phan Thiết (Bình Thuận)... đang trở thành cung đường du lịch cho khách khám phá.
Với ý định này, Bình An nuôi "tham vọng" sẽ thỏa thuận với Ban Quản lý dự án Hồ Tràm Strip cho phép Công ty được cung cấp dịch vụ độc quyền.
Song, mục tiêu này không thành vì ngoài các hãng taxi lớn như Mai Linh, Vinasun thì một doanh nghiệp địa phương khác hoạt động trong ngành du lịch cũng đã thành lập hãng taxi thứ hai trong tỉnh để đưa khách du lịch đến Hồ Tràm Strip.
Chính thức thành lập được một năm rưỡi nhưng Bình An chỉ dám đầu tư 30 xe để chờ Hồ Tràm Strip đi vào hoạt động. Cũng trong thời gian "nằm đợi thời cơ”, Công ty phải lấy ngắn nuôi dài, phục vụ việc di chuyển của khách địa phương lẫn cho thuê xe.
Một thành viên Ban giám đốc Công ty Bình An cho biết, riêng trong dịch vụ taxi phục vụ cho Hồ Tràm Strip, dự báo sẽ diễn ra những cuộc cạnh tranh khá gay gắt, đặc biệt với những hãng mới như Bình An.
Để di chuyển đến Hồ Tràm Strip, chủ đầu tư dự án từng cho biết, đang chuẩn bị dịch vụ trực thăng chở khách từ TP.HCM về đây, thậm chí là những chuyến tàu du lịch biển từ Macau, Hồng Kông... cũng sẽ sớm cặp bến dự án 4 tỷ USD này.
Song, đó là chuyện tương lai, còn hiện nay, theo tìm hiểu của chúng tôi, để đến tham quan, nghỉ dưỡng tại Hồ Tràm Strip, khách có thể di chuyển từ TP.HCM đến TP. Vũng Tàu bằng tàu cánh ngầm, sau đó thuê taxi hoặc thuê xe của Hồ Tràm Strip về thẳng dự án.
Nhưng thuận tiện hơn hết là trực tiếp đi xe buýt, do chủ đầu tư tổ chức từ TP.HCM (xuất bến tại khách sạn Windsor - Q.5 và Hương Sen, Q.1; vào những dịp cuối tuần, tăng cường đón khách đến 18 giờ).
Được biết, trong thời gian tới, Hồ Tràm Strip sẽ tổ chức nhiều tuyến xe đưa khách đến với dự án. Về vấn đề này, bà Lê Thị Như Hà, Phó tổng giám đốc Công ty CP Du lịch Hòa Bình Việt Nam (Peace Tour Co), chia sẻ, điểm nhấn của Hồ Tràm Strip là casino nên đối tượng khách chủ yếu của họ là có hộ chiếu nước ngoài.
Do họ khai trương kề mùa thấp điểm nên lượng khách đến chưa nhiều, tuy nhiên, trong tương lai, chắc chắn lượng khách sẽ tăng vì tuyến Long Hải - Bình Châu cũng ít dịch vụ, nếu chủ đầu tư tạo được những dịch vụ vui chơi, giải trí đa dạng sẽ thu hút được đông đảo khách du lịch.
Bà Hà cũng tiết lộ, mới đây, phía Ban Quản lý Hồ Tràm Strip đã đề nghị kết hợp với Peace Tour Co để xây dựng những tuyến xe buýt (Peace Tour Co cung cấp phương tiện) từ một số khu vực có lưu lượng khách quốc tế cao như trung tâm TP.HCM, gần biên giới, khu đô thị Phú Mỹ Hưng để đưa khách có nhu cầu đến tham quan, sử dụng dịch vụ của Hồ Tràm Strip.
Trong khi đó, về phía chủ đầu tư, để tăng lượng khách đến dự án, ông Michael Santangelo, Phó Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành khách sạn The Grand Ho Tram Strip (tên mới của khách sạn 5 sao trong giai đoạn I của dự án 164 ha, MGM Grand Hồ Tràm Beach) từng cho biết, đích thân ông đã dẫn hơn 40 công ty du lịch quốc tế đến tham quan khu phức hợp và đều nhận được phản hồi tích cực, đồng thời không quên nhấn mạnh, mỗi tháng, khu phức hợp này sẽ đón khoảng 400 khách.
Cú hích lớn
Ho Tram Strip về quy mô cũng có thể làm đối trọng với các dự án Mandarin Oriental Casino (Macau), Casino de Genting (Malaysia) hay Marina Bay Sands (Singapore). Nhưng tổ hợp du lịch ở Vũng Tàu này liệu có làm thay đổi được diện mạo du lịch Việt Nam?
Không chỉ ngành vận tải được lợi từ những dự án có quy mô lớn như Hồ Tràm Strip, sự kiện nhà thiết kế Võ Việt Chung tung ra hai bộ sưu tập áo dài hôm 2/8/2013 tại The Grand Ho Tram Strip đã dấy lên thông tin một nhân vật nữa trong giới showbiz đang kinh doanh cửa hàng thời trang cao cấp có khả năng sẽ mở một showroom tại khu vực dành cho không gian bán lẻ tại khu phức hợp (hiện đã có một gian hàng thể thao cung cấp thiết bị và thời trang cho các tay golf, chuẩn bị cho sân golf 18 lỗ sắp đi vào hoạt động).
Và mật độ các sự kiện như hôm 2/8 sẽ tùy thuộc vào lượng khách đến với Hồ Tràm Strip. Tại buổi khánh thành giai đoạn I của dự án, ông Colin Pine, Tổng giám đốc Công ty Dự án Hồ Tràm, thông báo, họ không chỉ đơn thuần tung ra một khách sạn hay một casino mà là mở ra "một kỷ nguyên mới cho du lịch Việt Nam".
Hiện nay, theo thống kê của các website chuyên về trò chơi có thưởng, trên thế giới có khoảng 4.750 casino, đình đám nhất có thể kể đến là Mandarin Oriental Casino (Macau), Casino de Genting (Malaysia), Casino de Monte Carlo (Monaco), Bellagio (Las Vegas), gần đây có thêm khu phức hợp nghỉ dưỡng với casino duy nhất tại Singapore - Marina Bay Sands.
Đây là dự án lớn và phức tạp nhất đảo quốc sư tử, huy động trên 15.000 nhân công xây dựng và ngốn của tập đoàn kinh doanh casino hàng đầu thế giới Las Vegas Sands hơn 5,5 tỷ USD (với casino quy mô 600 bàn chia bài và 2.500 máy trò chơi điện tử).
Trong những lần tiếp xúc với báo giới, ông Sheld Adelson, Chủ tịch Tập đoàn Las Vegas Sands, nhắc đi nhắc lại mục tiêu "chúng tôi muốn thay đổi bộ mặt du lịch của Singapore".
Thật vậy, hiện nay, công trình là điểm tham quan, mua sắm mà du khách không thể bỏ lỡ khi đến Singapore. Đứng trên khu công viên bầu trời Skypark, du khách có thể nhìn thấy toàn cảnh khu trung tâm tài chính đối diện và cả quốc đảo này (khách sẽ phải trả 20 đô Singapore để lên ngắm toàn cảnh Singapore).
Riêng khu vực mua sắm tại Marina Bay Sands có hơn 300 cửa hàng với nhiều thương hiệu cao cấp như: LV, Tiffany&Co, Chanel...; một trung tâm hội nghị, 250 phòng họp và phòng tiệc với sức chức lên đến 11.000 người.
Quay lại dự án Hồ Tràm Strip của Việt Nam, dự án cũng đã hoàn tất khu trung tâm hội nghị và khu vực bán lẻ. Một nhân viên tại khu Hồ Tràm Strip tiếp thị, khu vực casino chỉ dành cho khách nước ngoài, còn khách Việt Nam có thể đến tham quan, sử dụng dịch vụ, trong khi một vài tháng tới, khu mua sắm sẽ có sự thay đổi (một số nhãn hiệu sẽ xuất hiện).
Dự án Hồ Tràm Strip được cấp giấy phép đầu tư vào tháng 3/2008 với vốn đăng ký 4,2 tỷ USD. Giấy phép được điều chỉnh vào tháng 4/2013, trong đó có hạng mục casino gồm 180 bàn chia bài và 2.000 máy điện tử dành cho người nước ngoài. 
Giai đoạn I của dự án Hồ Tràm Strip khai trương vào ngày 26/7/2013, bao gồm các hạng mục: khách sạn 5 sao The Grand Ho Tram Strip 541 phòng, một trung tâm hội nghị, 13 nhà hàng và quầy bar, 3 hồ bơi ngoài trời, khu vui chơi giải trí dành cho thiếu niên và trẻ em, khu mau sắm, trung tâm casino với 90 bàn chia bài và hơn 500 máy trò chơi điện tử (sẽ mở rộng thành 1.000 máy). Hiện, chủ đầu tư đang tiến hành giai đoạn II của dự án gồm: một khách sạn 5 sao 559 phòng, một sân golf 18 lỗ (nằm đối diện khu nghỉ dưỡng)...
Hiện nay, cùng với Hồ Tràm Strip, Việt Nam có 4 casino khác đang hoạt động, ở Hải Phòng, Quảng Ninh, Lào Cai, trong đó, Hồ Tràm Strip có quy mô lớn nhất.
Chưa biết hiệu quả kinh tế mà dự án này mang về trong tương lai sẽ như thế nào, nhưng trước mắt, "mô hình du lịch" truyền thống từ trước đến nay tại Việt Nam dự báo có khả năng bị... phá vỡ.
Điều này là đáng quan tâm vì ông Kenneth Atkinson, Giám đốc Điều hành Công ty Grant Thornton Việt Nam, từng chia sẻ với Doanh Nhân Sài Gòn, khả năng khách du lịch quốc tế quay trở lại Việt Nam khá thấp, cần có những dịch vụ mới để lôi kéo họ trở lại.
Theo thống kê của một số công ty chuyên khai thác du lịch, có đến 85% khách quốc tế không quay lại Việt Nam, thời gian lưu lại các điểm du lịch ở các địa phương khá ngắn ngủi vì thiếu các dịch vụ vui chơi giải trí, mua sắm...
Điều này cho thấy, doanh thu du lịch của Việt Nam tập trung chủ yếu vào phương tiện vận chuyển (chiếm 60%), khách sạn (16%), nhà hàng (14%), còn một tỷ lệ rất nhỏ dành cho mua sắm và giải trí, dù thực tế, lợi nhuận từ khai thác công suất phòng và vận chuyển không cao.
Trong khi đó, ở những nước có du lịch phát triển như Singapore hay Thái Lan, doanh thu từ mua sắm và vui chơi giải trí chiếm 30% cho mỗi khu vực. Các dịch vụ còn lại như vận tải, lưu trú... chỉ chiếm từ 10 - 15% doanh thu.
Một nhà đầu tư chuẩn bị tham gia vào dự án (có casino) ở khu vực miền Trung cho rằng, chính những dịch vụ giải trí và sản phẩm du lịch độc đáo mới là giải pháp cho việc "giữ chân" du khách cũng như kích thích họ tiêu xài.
Do đó, việc có được dự án lớn và thiết kế nhiều dịch vụ cộng thêm sẽ không chỉ đảm bảo doanh thu mà còn tạo điểm nhấn cho bộ mặt du lịch toàn khu vực, nhà đầu tư này nhìn nhận.

Chia sẻ cùng bạn vấn đề thị trường bảo hiểm: Ngoại thâu tóm, nội xuống đường

Từ đầu năm đến nay, hình ảnh các điểm bán bảo hiểm xe máy giá rẻ thi nhau tràn xuống đường không còn hiếm, đặc biệt là tại TP.HCM. Theo đó, giá bán bảo hiểm chỉ còn 40.000 đồng (giá gốc là 66.000 đồng) đối với bảo hiểm (BH) bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe máy và 15.000 đồng (giá gốc 20.000 đồng) cho BH tự nguyện dành cho người ngồi trên xe.
Nhiều "tân binh" nhân thọ
Liên tiếp từ đầu năm đến nay, thị trường BHNT đã liên tục chào đón những tên tuổi mới. Mở màn là sự kiện Tập đoàn Bảo hiểm nhân thọ của Nhật Bản Sumitomo Life mua lại toàn bộ 18% cổ phần (giá 340 triệu USD) của Công ty HSBC Insurance tại Công ty Bảo hiểm Bảo Việt.
Sau Sumitomo Life, thị trường chứng kiến sự xuất hiện của công ty BHNT thứ 15 là PVI Sun Life. Đây là liên doanh giữa Tập đoàn Sun Life (Canada) và Tổng công ty Bảo hiểm Dầu khí (PVI).
Trong khi các "tân binh" xuất hiện thì các doanh nghiệp BHNT hiện hữu có nhiều động thái khẳng định thế mạnh. Trong đó, Công ty Generali Việt Nam tăng vốn điều lệ từ 720 tỷ đồng lên 800 tỷ đồng sau gần hai năm hoạt động.
Công ty BHNT Prudential Việt Nam công bố một khoản Bảo tức Tích lũy Đặc biệt trị giá 760 tỷ đồng cho các khách hàng có hợp đồng tham gia chia lãi đã gắn bó nhiều năm với Công ty, đồng thời tăng lãi suất cho một số sản phẩm bảo hiểm tích lũy.
Công ty BHNT Dai-ichi Life chỉ trong tháng 6 đã đưa vào hoạt động 12 văn phòng chi nhánh, tổng đại lý trong cả nước, nâng số văn phòng sau 6 năm hoạt động tại Việt Nam lên 103.
Dù kinh tế vẫn chưa hết khó khăn nhưng thị trường BHNT vẫn phát triển tốt. Số liệu của Cục Quản lý giám sát bảo hiểm - Bộ Tài chính cho thấy, 6 tháng đầu năm 2013, doanh thu phí bảo hiểm nhân thọ đạt 9.155 tỷ đồng, tăng 13,6% so với cùng kỳ năm 2012. So với các nước, Việt Nam là thị trường đầy tiềm năng cho ngành BHNT.
Báo cáo chỉ số lạc quan về đầu tư do Tập đoàn Manulife thực hiện vào quý I/2013 cho thấy, tại các thị trường phát triển ở châu Á, nhà đầu tư đang nắm giữ phần lớn tài sản dưới dạng tiền mặt và đây là tiềm năng chưa được khai thác. Ông Robert A.
Cook, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Manulife châu Á, cho rằng, xét ở góc độ đầu tư, không nơi nào hấp dẫn hơn khu vực châu Á, trong đó có Việt Nam. Bởi thế mà trong thời gian tới, sẽ còn rất nhiều công ty BHNT mới ra đời. Hiện tại, Tổng công ty Bảo hiểm BIDV (BIC) đang trong kế hoạch đàm phán với các đối tác tiềm năng để hợp tác thành lập liên doanh BHNT mới, dự kiến ra mắt trong cuối năm nay.
Cục Quản lý giám sát bảo hiểm đang thẩm định hồ sơ xin cấp giấy phép thành lập và hoạt động cho Công ty CP Bảo hiểm nhân thọ Phú Hưng, chi nhánh Công ty Seoul Guarantee Insurance (Hàn Quốc) tại Việt Nam.
Quy mô đối đầu phá giá
Công ty CP Bảo hiểm AAA vừa chính thức thông báo việc bà Đỗ Thị Kim Liên đã rút toàn bộ vốn khỏi công ty dưới hình thức bán cổ phần cho Tập đoàn Insurance Australian Group (IAG) của Úc. Thực ra, việc IAG thâu tóm cổ phần của AAA không mới, nhưng bất ngờ ở chỗ bà Liên lại bán toàn bộ cổ phần của mình lúc này và đồng thời từ chức Chủ tịch HĐQT.
Theo đó, bà Liên bán hết hơn 30% cổ phần tại AAA cho IAG, nâng tỷ lệ sở hữu của tập đoàn này tại Công ty từ 30% lên 60,9%, chính thức chuyển AAA thành một thành viên của IAG tại Việt Nam.
Nhìn lại con đường thâu tóm của IAG mới thấy cách làm của tập đoàn này vừa âm thầm, vừa quyết liệt. IAG mới chỉ gia nhập AAA từ tháng 6/2012 sau khi mua 30% cổ phần phát hành thêm với mức giá công bố là 20 triệu USD. Ngay sau đó, IAG cử 4 đại diện tham gia vào HĐQT của AAA.
Đến tháng 3/2013, bà Đỗ Thị Kim Liên tuyên bố nghỉ hưu và nhường lại ghế Tổng giám đốc AAA cho ông Jon Delalande (người đại diện của IAG), nhưng vẫn giữ chức Chủ tịch HĐQT. Do vậy, việc bà Liên chính thức từ nhiệm Chủ tịch HĐQT đã "mở đường" cho việc bầu ông Justin Paul Breheny (đại diện của IAG) làm Chủ tịch mới.
Trong cơ cấu cổ đông của AAA, hiện hầu hết là các doanh nghiệp nước ngoài với IAG, BankInvest (Đan Mạch), Tập đoàn Tái Bảo hiểm Aon Benfied, Tập đoàn Assist - Card International (Thụy Sĩ), International Medical Group (IMG)...
Trong khi một thương hiệu bảo hiểm phi nhân thọ lớn của Việt Nam đã chính thức rơi vào tay doanh nghiệp nước ngoài sau 8 năm thành lập, nhìn lại hoạt động của các doanh nghiệp bảo hiểm phi nhân thọ trong nước, điều thấy rõ nhất là sự cạnh tranh đang rất không lành mạnh, điển hình là việc bán phá giá.
Từ đầu năm đến nay, hình ảnh các điểm bán bảo hiểm xe máy giá rẻ thi nhau tràn xuống đường không còn hiếm, đặc biệt là tại TP.HCM. Theo đó, giá bán bảo hiểm chỉ còn 40.000 đồng (giá gốc là 66.000 đồng) đối với bảo hiểm (BH) bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe máy và 15.000 đồng (giá gốc 20.000 đồng) cho BH tự nguyện dành cho người ngồi trên xe.
Hình thức bán bảo hiểm mới mẻ này có sự tham gia của hầu hết các tên tuổi: Tổng công ty CP BH Quân đội, Tổng công ty CP BH Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam, Tổng công ty CP BH Bưu điện, Tổng công ty CP BH Petrolimex, Công ty CP BH Viễn Đông, Công ty CP BH Hàng không...
Trả lời về việc bán bảo hiểm trái quy định này, ông Huỳnh Việt Khoa, Phó tổng giám đốc Tổng công ty CP BH Bưu điện - PTI, đại diện phía Nam, cho biết, Tổng công ty quy định bảo hiểm xe máy (BHXM) bắt buộc phải bán đúng giá 66.000 đồng theo quy định của Bộ Tài chính.
PTI cũng có nhiều văn bản gửi đến các đơn vị trực thuộc yêu cầu phải thực hiện việc bán BH đúng quy định. Về hình thức phân phối bán dạo BHXM, các đại lý "linh động" thực hiện, Tổng công ty không quy định hình thức bán.
Còn việc bán giá thấp hơn quy định, ông Khoa cho rằng do đại lý tự ý giảm phần chiết khấu mà mình được hưởng, tìm mọi cách bán nhiều để được doanh số cao (cộng với các sản phẩm khác) để được thưởng doanh số cuối năm.
Doanh nghiệp thì "chối" trách nhiệm, đại lý thì vẫn cứ tiếp tục bán, trong khi đó Hiệp hội Bảo hiểm Việt Nam cho biết, việc đại lý bán phá giá BH do hoa hồng cho đại lý được quy định rất cao. Chi phí hoa hồng cho đại lý khoảng 30%, cộng thêm chi phí lương khoảng 10%, nên dù hạ giá bán các đại lý vẫn không bị lỗ.

Khám phá về thị trường kem: Mát người ăn, nóng người bán

Bà Hà Thị Hải Yến, Giám đốc Công ty, cho biết: "Chúng tôi dự đoán chỉ khoảng một năm nữa, các thương hiệu kem cao cấp sẽ phát triển tốt hơn kem trung cấp. Vì lúc đó, khi kinh tế cải thiện, nhiều hãng kem nước ngoài gia nhập, phân khúc kem trung bình trở xuống sẽ bị co lại. Vì vậy, chiến lược của Snowee là chọn phân khúc trung bình cao. Song, hiện nay giá kem của Snowee vẫn chấp nhận ở tầm trung dù chất lượng đang ở phân khúc cao cấp để người tiêu dùng dễ chấp nhận".
Kem Walls âm thầm trở lại
Sau khi mua lại kem Walls, Kinh Đô có nhiều lợi thế nên chỉ sau vài năm, Kido đã có thị phần lớn và một công ty Hàn Quốc đã đề nghị mua Kido với giá 10 triệu USD.
Đang rất khả quan vì đứng hàng top ten thị trường, việc các tủ kem Walls bắt đầu trở lại theo con đường nhập khẩu với gần 20 loại kem khác nhau đã khiến cuộc đua thị phần kem cây giữa ba đại gia Kido, Vinamilk và Metro Cash & Carry Vietnam (đơn vị nhập khẩu nhãn kem Walls từ Thái Lan) bắt đầu sôi động.
Các chiến dịch quảng cáo, mở rộng kênh phân phối, bán hàng của các hãng kem này nóng lên từng ngày. Với kem Walls, điều kiện để được nhà phân phối đặt tủ kem khá dễ dàng.
Chỉ cần gọi điện thoại, sẽ có nhân viên đến khảo sát vị trí quán, chủ quán cam kết mua 1 triệu đồng tiền kem ban đầu là được nhà phân phối kem Walls cho mượn tủ kem để có thể bán ngay.
Đoán trước sự trở lại này, Kido cũng không chịu lép vế và chiến lược hãng kem này đưa ra là tiếp tục đa dạng hơn nữa những sản phẩm mới như Milki, Milki mini, kem hũ với đủ các hương vị. Kinh Đô hiện đang có ưu thế với hai sản phẩm chủ chốt gồm Merino với nhóm khách hàng là giới trẻ.
Đặc biệt năm 2012, sản phẩm Merino Cutie Bear với hình ảnh chú gấu ngộ nghĩnh được người tiêu dùng đón nhận, mang lại doanh số cao gấp nhiều lần so với doanh số dự kiến của Công ty.
Riêng với dòng Celano, năm 2013 Kido vừa tung sản phẩm kem ốc quế Calano Butterscotch chinh phục thị trường cao cấp. Hiện nay tốc độ tăng trưởng doanh thu của Kido tăng đều 30% qua từng năm, có tổng cộng 30.000 điểm bán hàng và liên tục dẫn đầu ngành kem trong nước.
Trong khi đó, các loại kem nhập từ New Zealand và Hàn Quốc cũng không chịu thua kém. Với những hương vị kem đặc trưng, không giống hương vị của các loại kem trong nước, các sản phẩm ngoại nhập này đã thu hút được một số đối tượng khách hàng dù giá khá cao, khoảng 12.000 đồng/cây và trên 100.000 đồng/hộp.
Ngoài ra, kem Fanny được sản xuất tại Khu công nghiệp Việt Hương ở Bình Dương theo công nghệ và dây chuyền của Pháp cũng được khách hàng yêu thích.
Song, theo đánh giá của một số siêu thị, trong số các loại kem sản xuất trong nước thuộc hàng "bình dân" thì chỉ có kem Vinamilk là bán chạy nhất, còn kem Bờ Hồ, Thủy Tạ Hà Nội tuy cũng thâm nhập thị trường phía Nam với giá bán tương đối rẻ, 35.000 đồng/hộp 10 cây, nhưng bán rất chậm.
Những thương hiệu nhượng quyền lộ diện
Thị trường kem đang đón nhận độ phủ đầu tư ở mọi phân khúc. Dù doanh thu hằng năm của Monte Rosa liên tục tăng trưởng, nhưng Công ty Phan vẫn tiếp tục đầu tư đưa vào hoạt động một nhà máy có công suất gấp 20 lần so với công suất đầu tiên.
Ngoài kênh phân phối tại siêu thị, Monte Rosa còn mở cửa hàng kem riêng và tăng cường mở rộng kênh phân phối tại hầu hết các quán cà phê, các nhà hàng cao cấp, chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh Lotteria, Jollibee...
Cùng là hãng kem trong nước, nhưng Công ty Hiệp Phú (chủ thương hiệu kem Snowee) không chọn phân khúc thị trường trung bình trở xuống như Monte Rosa.
Bà Hà Thị Hải Yến, Giám đốc Công ty, cho biết: "Chúng tôi dự đoán chỉ khoảng một năm nữa, các thương hiệu kem cao cấp sẽ phát triển tốt hơn kem trung cấp. Vì lúc đó, khi kinh tế cải thiện, nhiều hãng kem nước ngoài gia nhập, phân khúc kem trung bình trở xuống sẽ bị co lại. Vì vậy, chiến lược của Snowee là chọn phân khúc trung bình cao. Song, hiện nay giá kem của Snowee vẫn chấp nhận ở tầm trung dù chất lượng đang ở phân khúc cao cấp để người tiêu dùng dễ chấp nhận".
Kế hoạch năm 2013, ngoài 4 cửa hàng chính và 2 của hàng đã franchise, Snowee có kế hoạch nhượng quyền 3 cửa hàng nữa.
Tuy chỉ chiếm một thị phần nhỏ tại Việt Nam, do tập trung vào phân khúc kem siêu cao cấp và giá bán đắt nhất thị trường, nhưng bà Đỗ Thị Minh Châu, Giám đốc phụ trách thương hiệu kem Haagen Dazs, cho biết: "Doanh thu của kem Haagen Dazs rất khả quan, vì vậy đầu tháng 8, chúng tôi đã mở thêm một cửa hàng mới tại TP.HCM.
Dù chi phí vận chuyển và nhập khẩu làm giá thành tăng lên, nhưng chiến lược của Haagen Dazs là không cạnh tranh về giá, mà là những trải nghiệm, những cảm xúc của khách hàng nên hệ thống cửa hàng được đầu tư rất sang trọng, tinh tế. Trong chiến lược sắp tới, Công ty sẽ phát triển thêm cửa hàng tại TP.HCM và sau đó là Hà Nội".
Hệ thống kem Buds đánh dấu trải nghiệm thưởng thức món kem Mỹ nhập khẩu 100% trong một không gian hiện đại và thoải mái. Cũng theo phong cách Mỹ, Baskin Robbins, một chuỗi kem Mỹ được Công ty Blue Star Food Corp. nhượng quyền vào cuối năm 2011 với giá 1 triệu USD.
125 triệu USD
Theo Euromonitor, thị trường kem Việt Nam sẽ đạt giá trị 125 triệu USD vào năm nay.
Dù trước khi nhận nhượng quyền kem Baskin Robbins, ông Nguyễn Thanh Nam, Tổng giám đốc Công ty Blue Star Food, cũng đã biết, trước đó 10 năm, thương hiệu đã vào Việt Nam và thất bại. Tuy nhiên, ông Nam vẫn tự tin phát triển thương hiệu này vì đúng thời điểm.
"Chiến lược chọn sản phẩm cũng như định vị khách hàng của chúng tôi tập trung vào giới trẻ, năng động, thích trải nghiệm, có thu nhập cao. Và chỉ hơn một năm, Baskin Robbins đã mở được 15 cửa hàng", ông Nam cho biết.
Theo cam kết với Công ty Baskin Robbins ở Mỹ, Blue Star Food sẽ phát triển 31 cửa hàng kem tại Việt Nam. Nhưng kế hoạch mà công ty này đặt ra là trong 5 năm sẽ có 50 cửa hàng tại các thành phố lớn: Đà Nẵng, Hà Nội, Cần Thơ, Nha trang, Vũng Tàu...
Ông Nam nói: "Đến thời điểm này, mục tiêu chúng tôi mở 50 cửa hàng là không khó. Chỉ tính riêng các fan trên Facebook yêu thích Baskin Robbins hiện có 36.000 fan. Hơn nữa, mô hình cửa hàng kem của Baskin Robbins không quá khó. So với cửa hàng fast food, tiêu chuẩn diện tích nhà bếp phải từ 50 - 60m2 và mặt bằng phải nằm ở vị trí góc chiến lược.
Tuy nhiên, mô hình của chúng tôi rất linh hoạt, các diện tích từ 15 - 25 - 40 - 100m2 đều có những mô hình nhà hàng phù hợp. Hiện tại, đã có 30 đối tác đến xin nhượng quyền, nếu chúng tôi đồng ý thì đến nay đã có đến 40 nhà hàng".

Chia sẻ với bạn câu chuyện chao đảo thương hiệu nước mắm Phú Quốc

Theo bà Nguyễn Thị Tịnh, cản ngại lớn nhất là chỉ số histamine trong nước mắm không đạt tiêu chuẩn. Theo quy định, hàm lượng histamine trong nước mắm Phú Quốc phải dưới 200mg/lít. Theo một công bố của Ban kiểm soát nước mắm Phú Quốc gần đây, trong 43 mẫu của hơn 60 DN đăng ký cấp tem chỉ dẫn địa lý “Nước mắm Phú Quốc” chỉ có 12 mẫu đạt chỉ tiêu về hàm lượng histamine.
Thương nhân Trung Quốc thu mua ào ạt cá cơm khiến ngành nước mắm Phú Quốc điêu đứng, trong khi không ít doanh nghiệp sản xuất ở đây cũng tự đánh mất mình. 
“Các nhà sản xuất nước mắm Phú Quốc đang thiếu nguyên liệu cá cơm trầm trọng” - bà Nguyễn Thị Tịnh - Chủ tịch Hội Nước mắm Phú Quốc nói với phóng viên Tiền Phong. Bà Tịnh nói, dự tính trong năm 2013, sản lượng cá cơm nguyên liệu làm mắm giảm rất mạnh.
Sản xuất nước mắm truyền thống tại cơ sở sản xuất nước mắm Thịnh Phát ở thị trấn Dương Đông, Phú Quốc
Cụ thể, trong hai năm 2011 và 2012, sản lượng nước mắm sản xuất tại Phú Quốc khoảng 20-25 triệu lít (bình quân 30 độ đạm)/năm, tương đương với khoảng trên dưới 40 nghìn tấn cá nguyên liệu. Bước sang năm 2013, sản lượng cá cơm nguyên liệu chỉ đáp ứng được 50 – 60% nhu cầu sản xuất.
Theo bà Tịnh, có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng khan hiếm kể trên. Thứ nhất là nguồn lợi cá ngày càng cạn kiệt do khai thác quá mức. Thứ đến, nhiều nhà chế biến sử dụng cá cơm vào việc hấp, sấy khô và sau đó chuyển đi các nơi bán.
“Giá cá cơm nguyên liệu dùng để hấp hoặc sấy khô cao gấp 2 đến 3 lần so với trước đây, nên mặc dù cá các nhà thùng sản xuất nước mắm đã tăng giá lên 50-60% so với năm ngoái nhưng vẫn không thể cạnh tranh nổi với giá thu mua của các nhà hấp, sấy”- bà Tịnh nói.
Những người am tường cho rằng, sở dĩ nguồn cá cơm hấp, sấy khô hút hàng trong thời gian gần đây là do các thương nhân nước ngoài, trong đó có thương nhân Trung Quốc thu gom thông qua các thương lái trong nước.
Theo ông Nguyễn Văn Phố, công ty sản xuất nước mắm An Cường, phần lớn cá cơm hấp, sấy ở Phú Quốc được xuất khẩu qua Trung Quốc theo đường tiểu ngạch.
Ông Nguyễn Văn Vũ, người quản lý hãng sản xuất nước mắm Thịnh Phát trên đường 30/5, thị trấn Dương Đông, Phú Quốc cho biết trong các năm 2010, 2011, cá nguyên liệu loại ngon nhất giá mua vào là 6.000 đồng/kg, hiện nay 10.000 đồng/kg nhưng vẫn không có để mua.
“Thương nhân Trung Quốc mua nhiều khiến nguồn cá khan hiếm”- ông Vũ nói, đồng thời cho biết các thương nhân Trung Quốc mua với giá rất cao, từ 15- 20 nghìn đồng/kg.
Chủ một hãng sản xuất nước mắm khác tại thị trấn Dương Đông (Phú Quốc) đồng thời là quan chức địa phương, đề nghị không nêu tên, cũng xác nhận tình trạng thu gom nguồn cá cơm nguyên liệu của các thương lái Trung Quốc ngày càng dữ dội hơn, góp phần làm cho tình trạng thiếu nguyên liệu ngày càng trở nên trầm trọng.
Do thiếu nguyên liệu nên phần lớn các nhà thùng tại Phú Quốc phải thu hẹp sản xuất hoặc bán cầm chừng.
Không vượt qua chính mình
Dù được Cục Sở hữu trí tuệ cấp chứng nhận quyền sử dụng chỉ dẫn địa lý từ tháng 6/2001, nhưng hơn mười năm qua chưa sản phẩm nước mắm nào được đóng nhãn “Nước mắm Phú Quốc”.
Theo bà Nguyễn Thị Tịnh, cản ngại lớn nhất là chỉ số histamine trong nước mắm không đạt tiêu chuẩn. Theo quy định, hàm lượng histamine trong nước mắm Phú Quốc phải dưới 200mg/lít. Theo một công bố của Ban kiểm soát nước mắm Phú Quốc gần đây, trong 43 mẫu của hơn 60 DN đăng ký cấp tem chỉ dẫn địa lý “Nước mắm Phú Quốc” chỉ có 12 mẫu đạt chỉ tiêu về hàm lượng histamine.
Bà Tịnh giải thích, sở dĩ hàm lượng histamine cao là do khâu nguyên liệu. Trước đây việc đánh bắt cá bằng lưới vây truyền thống, tức đánh cá nổi, đánh tới đâu muối ngay đến đó nên khống chế được histamine vì nguyên liệu cá tươi, tốt.
Còn bây giờ, vì khan hiếm nên phải đi xa, đánh bắt với sự hỗ trợ của đèn cao áp để thu hút nguồn cá sâu dưới đáy với những mẻ rất lớn và nhiều cá tạp, trong khi việc ướp muối không kịp thời, không theo quy trình, tỷ lệ chuẩn nên histamine sẽ cao.
Đối mặt với nước mắm nhái, giả
Vì khó khăn về đầu ra nên phần lớn các nhà sản xuất nước mắm tại Phú Quốc phải bán sản phẩm (dưới dạng nước mắm nguyên liệu) cho các DN chế biến nước mắm ở các nơi khác.
Theo bà Tịnh, hơn 90% sản lượng nước mắm Phú Quốc phải bán theo dạng nguyên liệu. Chỉ một lượng nhỏ còn lại được sản xuất, đóng chai….theo đúng phương pháp truyền thống và để bán cho khách du lịch là chủ yếu.
Bà Tịnh cho biết, theo quy định của UBND tỉnh Kiên Giang, chỉ nước mắm được sản xuất tại Phú Quốc, có đăng ký, được kiểm soát theo đúng quy trình và phải đạt các tiêu chuẩn hóa lý mới được công nhận là “Nước mắm Phú Quốc”.
“Ngay cả những nhà sản xuất tại Phú Quốc cũng chưa chắc được lấy thương hiệu “Nước mắm Phú Quốc”, trong khi đó không ít DN sản xuất, đóng chai nước mắm ở tận đâu đâu cũng gắn thương hiệu nước mắm Phú Quốc trên nhãn hoặc tìm cách nhập nhằng để người tiêu dùng nhầm tưởng đó là nước mắm Phú Quốc chính hiệu” - bà Tịnh nói.
"Vừa rồi tôi đi Phú Quốc tìm hiểu và nhận thấy số lượng nguyên liệu ở Phú Quốc chỉ đủ sản xuất 4 triệu lít nước mắm là tối đa, nhưng trên thị trường ước tính có đến 6-7 triệu lít nước mắm mang tên Phú Quốc. Như vậy số 2- 3 triệu lít dôi ra kia ở đâu ra nếu không là nhái giả?". 
Ông Nguyễn Văn Minh - Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hiệp hội trang trại và DN nông nghiệp

Tìm hiểu về gọng kìm hàng giả – hàng nhái

Chứng kiến cảnh người của công ty Liêu Thanh mở từng lớp vải của sản phẩm toàn nhãn mác chữ Nhật, chỉ ra đúng những dấu hiệu mà chỉ có riêng nhà sản xuất mới nhận diện được thì chị tiểu thương mới “hết hồn”: “Cái này bán chạy lắm, cứ tưởng hàng Nhật, đâu có dè là hàng Việt Nam bị làm giả đâu… Hàng này được quá mà tụi tôi cứ không “cập nhật” nên lâu nay bị lừa oan mạng”.
“Người tiêu dùng phải bắt đầu thấy bất bình, phẫn nộ với hàng giả – hàng nhái vì như vậy là lừa đảo thô bạo, là góp phần làm suy giảm sức khoẻ của nền kinh tế và không công bằng với nhà sản xuất” – một chuyên gia kinh tế thở dài... Chưa bao giờ, tình trạng hàng giả, hàng nhái lại bủa vây và hà hiếp doanh nghiệp Việt như hiện nay.
Thập diện mai phục
Ít có trường hợp nào mà hàng giả và hàng nhái bủa vây doanh nghiệp với tần suất lớn như trường hợp các công ty may của Việt Nam: Việt Tiến, Phong Phú, Hanosimex... Ông Phan Văn Kiệt, phó tổng giám đốc công ty may Việt Tiến, bức xúc:
Hàng loạt doanh nghiệp Việt làm ăn uy tín hàng ngày vẫn phải chịu sức ép của hàng giả, hàng nhái.
“Chúng tôi mất hàng chục năm công sức để gầy dựng thương hiệu, tốn cả ngàn giờ làm việc để tạo ra mẫu mã, với những “phom mẫu” có kích thước phù hợp với người tiêu dùng, nhưng người ta chỉ mất có một vài ngày để làm giả và dựa vào tên của Việt Tiến để kiếm lợi nhuận một cách bất hợp pháp. Không chỉ là thiệt hại về tiền cho chúng tôi, mà còn là một lo ngại rất lớn đối với sức khoẻ người tiêu dùng vì gần đây, các thông tin về hoá chất nhuộm vải độc hại... thật đáng báo động”.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam nêu vấn đề: vì sao các nhãn hiệu lớn của thế giới như Louis Vuitton, Honda… có thể mở chiến dịch thẳng thừng truy bắt các cơ sở làm giả hàng của họ ở Sài Gòn, Hà Nội đến tận hang ổ mà doanh nghiệp Việt Nam thì cử người đi theo bọn làm hàng giả tận nơi, vẫn không “bắt tận tay day tận mặt” chúng được?
Một khảo sát nhanh của trung tâm Nghiên cứu kinh doanh và hỗ trợ doanh nghiệp BSA cuối tháng 7/2013 với 60 doanh nghiệp bị hàng giả “nhũng nhiễu” nhiều nhất, cũng đều “than trời” khi nói về tình trạng này. “Riết rồi chúng tôi cũng hết sức e dè khi giới thiệu sản phẩm mới, vì ra mới cực lắm, nhưng vừa được thị trường chấp nhận thì lập tức có hàng giả hàng nhái liền” – một doanh nghiệp ngành nhựa cảm thán...
Hàng Việt bị giả thành hàng… Nhật!
Có một chuyện vui rất bất ngờ trong chuyến giao lưu giữa đại sứ hàng Việt – tiểu thương và doanh nghiệp hàng Việt Nam chất lượng cao tại Nha Trang vừa qua, là trường hợp hàng Việt bị “làm giả ngược”.
Đó là trường hợp công ty Liêu Thanh – một doanh nghiệp sản xuất trang phục lót khi vào chợ, đến thăm tại sạp hàng để giới thiệu hàng hoá với tiểu thương cùng NSUT Tạ Minh Tâm, Quang Thảo thì phát hiện sản phẩm của mình đang bán tại chợ dưới nhãn made in Japan! Chị Tô Hoa Hồng Điệp, chủ của thương hiệu Jovial này cho biết:
“Thật sự cũng dở khóc dở cười. Hàng mình tốt thì mới bị giả thành hàng Nhật, nhưng giải thích sao, bà con tiểu thương cũng không chịu tin. Mình thì không được lợi gì mà người tiêu dùng thì lại bị lừa...”.
Chứng kiến cảnh người của công ty Liêu Thanh mở từng lớp vải của sản phẩm toàn nhãn mác chữ Nhật, chỉ ra đúng những dấu hiệu mà chỉ có riêng nhà sản xuất mới nhận diện được thì chị tiểu thương mới “hết hồn”: “Cái này bán chạy lắm, cứ tưởng hàng Nhật, đâu có dè là hàng Việt Nam bị làm giả đâu… Hàng này được quá mà tụi tôi cứ không “cập nhật” nên lâu nay bị lừa oan mạng”.
Vào đến Tiền Giang, ra chợ, chị Hồng Điệp cũng gặp cảnh tình vui mà mếu như vậy. Chị nói với ban tổ chức phiên chợ, thực ra mình lo làm sản phẩm cho thiệt là tốt mà không có điều kiện đầu tư cho khâu truyền thông rộng rãi về chất lượng sản phẩm nên bị những người xấu lợi dụng sự dễ tin của người tiêu dùng mà trục lợi.
Thời buổi khó ghê, sản xuất hàng tốt không đủ, còn phải tiếp thị mạnh nữa, mà doanh nghiệp Việt thì nghèo, nên sắp tới, hội phải tổ chức nhiều chuyến đi giao lưu hơn nữa nhé…
Một câu chuyện khác cũng thú vị không kém do ông Nguyễn Lâm Viên, tổng giám đốc công ty Vinamit kể lại:
“Đến gặp một nhà phân phối của siêu thị Walmart của Trung Quốc, họ rất hồ hởi thông báo là sản phẩm trái cây sấy bán rất chạy. Mình hơi ngạc nhiên vì nhiều năm nay chỉ mới tập trung sản phẩm chủ lực là mít sấy. Cuối cùng phát hiện ra toàn bộ sản phẩm trái cây sấy mà siêu thị khen mình là do một công ty của Trung Quốc làm giả. Làm việc với luật sư, với cơ quan quản lý thị trường, đủ mọi bằng chứng, giấy tờ mang ra mới tìm lại được vị trí của mình đang bị đánh mất”.
Vậy mới hay, việc hàng nước ngoài nhái hàng Việt không chỉ xuất hiện ở thị trường trong nước mà ở nhiều nơi khác tình trạng này cũng không phải là không có.
Đi tìm một tiếng nói chung
Chạm đến hàng giả, hàng nhái và vấn đề sở hữu trí tuệ chính là chạm vào nỗi niềm của đại đa số doanh nghiệp Việt. Hàng loạt đề xuất, ý kiến về các chương trình truyền thông, các hoạt động phối hợp được doanh nghiệp khẩn trương nêu ra cho hội Doanh nghiệp hàng Việt Nam chất lượng cao.
Thậm chí không ít ý kiến muốn việc góp sức cùng cơ quan chức năng là điều doanh nghiệp nên được làm chính thức, để xã hội hoá chuyện bắt kẻ gian giữa chốn thiên la địa võng này.

Cùng tìm hiểu về doanh nghiệp Việt và tham vọng 1 tỷ đô

Với HSG, bài toán cũng nan giải. HSG đang đa dạng hóa thị trường để hội tụ điều kiện đủ thực hiện mục tiêu doanh thu 1 tỷ USD. ASEAN là thị trường xuất khẩu lớn của HSG, song các sản phẩm của HSG đang đối mặt với các rào cản thương mại từ Thái Lan và Malaysia, trong khi đó, Indonesia cũng đang tiến hành điều tra nhằm áp dụng biện pháp tự vệ thương mại với mặt hàng tôn nhập khẩu của HSG.
Bất chấp giai đoạn khó khăn của nền kinh tế, nhiều doanh nghiệp đang đặt ra mục tiêu tham vọng hơn: vươn đến doanh thu 1 tỷ USD.
Thủy sản Hùng Vương, Tôn Hoa Sen, Cà phê Trung Nguyên… là những doanh nghiệp nuôi tham vọng vượt lên trong cuộc chơi đầy thách thức này – cán mốc doanh số 1 tỉ USD.
Bồi đắp giá trị bằng M&A
Đến năm 2015, Công ty cổ phần Thủy sản Hùng Vương (HVG) phấn đấu sẽ chiếm 30% tổng giá trị kim ngạch xuất khẩu của ngành thủy sản (khoảng 3 tỷ USD), đồng nghĩa với việc đạt được doanh thu 1 tỷ USD cho đơn vị mình.
Cơ sở để công ty này tự tin là chiến lược xây dựng chuỗi khép kín bằng các thương vụ M&A. Ngay từ năm 2010, HVG đã mua Công ty Xuất nhập khẩu Thủy sản An Giang (AGF) và hiện đã sở hữu 51,08% doanh nghiệp này, qua đó hưởng lợi từ hệ thống nhà máy chế biến, diện tích nuôi trồng thủy sản và cả thị trường xuất khẩu ở châu Âu và Mỹ của AGF.
Điều này đã phát huy tác dụng khi HVG bị áp mức thuế 7,7 cent/kg trong khi AGF chỉ phải chịu mức thuế xuất khẩu sang thị trường Mỹ thấp hơn nhiều, 2 cent/kg.
Chưa dừng tại đó, HVG đã mua lại nhà máy thức ăn chăn nuôi Việt Thắng, nắm tỉ lệ sở hữu 55,31% để rồi biến đơn vị sản xuất này thành công ty con của mình – một mắt xích quan trọng giúp HVG chủ động được nguyên liệu thức ăn đầu vào, tiết kiệm chi phí, kiểm soát được các chất cấm mà phía nhà xuất khẩu đặt ra đối với sản phẩm thủy sản nhập vào nước họ.
Để cán mốc 1 tỷ USD, HVG còn đặt chân vào lãnh địa nuôi tôm xuất khẩu. Cũng khởi đầu bằng việc mua Công ty Lâm thủy sản Bến Tre (FBT), HVG đã khai thác ngay được 500 ha nuôi tôm của đơn vị này, chưa kể được hưởng lợi nhờ quy trình khép kín từ sản xuất con giống, nuôi, chăm sóc đến chế biến mà FBT đã xây dựng trước đó.
Gần đây nhất, HVG mua thêm 5 triệu cổ phần của Công ty Thực phẩm Sao Ta (FMC), nâng tỷ lệ sở hữu tại đây lên 38,46%. FMC đang có 170 ha ao nuôi tôm và 90% đầu ra xuất khẩu chủ yếu cho hai thị trường Hoa Kỳ và Nhật Bản. Mục tiêu của HVG là sẽ trở thành cổ đông chiến lược của FMC để tiếp tục mở rộng hoạt động nuôi trồng, chế biến và xuất khẩu thủy sản.
Nếu nhìn lại toàn bộ động thái mua các doanh nghiệp của HVG thì thấy rằng, công ty đang vươn đến mục tiêu dần hoàn thiện chuỗi khép kín sản xuất thủy sản với quy mô lớn.
Tập trung vào ngành cốt lõi
Cũng cùng tham vọng như vậy, mới đây trong một buổi trò chuyện với Doanh Nhân, ông Lê Phước Vũ thẳng thắn tuyên bố sẽ đưa Tập đoàn Hoa Sen (HSG) lên đỉnh cao mới.
Cụ thể, giai đoạn 2016-2018, HSG lập kế hoạch sẽ cán mốc doanh thu 1 tỷ USD. Trong ngành sản xuất thép, sự phát triển của một doanh nghiệp thể hiện ở sự gia tăng về quy mô, đổi mới công nghệ và kiểm soát rủi ro.
Ba yếu tố này, HSG đều tỏ ra rất chắc chắn. Ra đời từ năm 2001, nhưng chưa đầy 8 năm sau công ty đã đứng đầu về thị phần trên thị trường tôn mạ màu nhờ xây dựng được quy trình sản xuất khép kín: sản xuất tôn – thép cán nguội, thép cán nóng, thép cán nguội dạng cuộn, tôn mạ…
HSG cũng liên tục cập nhật thị trường, kiểm soát rủi ro, giảm thiểu chi phí tồn kho cũng như ảnh hưởng của việc biến động giá nguyên vật liệu, áp dụng phương thức quản trị mới như chuỗi cung ứng theo mô hình “vừa đúng lúc” (just in time)…
Tương tự như Hoa Sen Group, Trung Nguyên cũng đang quyết dẫn đầu với sản phẩm cà phê. Năm 2013, Trung Nguyên xác định coi Đông Nam Á là “thị trường nội địa” và sẽ đặt chân vào nước Mỹ bằng việc mua lại một số nhà máy rang xay cà phê ở Mỹ, đồng thời mở cửa hàng ở một số thành phố như Seattle, New York, Boston.
Cơ sở để Trung Nguyên tự tin là doanh thu năm 2012 đạt 200 triệu USD, tăng 32% so với năm 2011. Dự kiến doanh thu năm 2013 sẽ tăng gấp đôi năm 2012, do nhu cầu cà phê đóng gói ở các nước trong khu vực Đông Nam Á, Trung Quốc tăng mạnh. Nếu duy trì đà tăng trưởng này, ước tính năm 2016, Trung Nguyên sẽ vươn đến mục tiêu đạt doanh thu 1 tỷ USD.
Những thách thức trên đường đua
Các doanh nghiệp muốn tiến đến doanh thu 1 tỷ USD đều phải hướng đến thị trường xuất khẩu, do dung lượng thị trường nội địa còn hạn chế. Tuy nhiên, mọi việc không dễ dàng.
Theo một chuyên gia trong ngành thủy sản, xuất khẩu thủy sản hiện nay đang gặp rất nhiều rào cản từ các thị trường nhập khẩu như Mỹ, Nhật, châu Âu…
Trong khi đó, các công ty thủy sản lớn đang vất vả đối phó với tình trạng bán phá giá của các doanh nghiệp nhỏ, điều này khiến họ chịu sự ép giảm giá từ phía nhà nhập khẩu nước ngoài, đồng nghĩa với việc lợi nhuận cũng có thể giảm xuống.
Với HSG, bài toán cũng nan giải. HSG đang đa dạng hóa thị trường để hội tụ điều kiện đủ thực hiện mục tiêu doanh thu 1 tỷ USD. ASEAN là thị trường xuất khẩu lớn của HSG, song các sản phẩm của HSG đang đối mặt với các rào cản thương mại từ Thái Lan và Malaysia, trong khi đó, Indonesia cũng đang tiến hành điều tra nhằm áp dụng biện pháp tự vệ thương mại với mặt hàng tôn nhập khẩu của HSG.
Ở thị trường nội địa, HSG cũng vấp phải sự cạnh tranh quyết liệt từ các nhà sản xuất khác như: Hòa Phát, Tôn Phương Nam, Lilama Hà Nội…
Ngoài ra, HSG cũng phải lo ngại với sự cạnh tranh từ Dự án Khu Liên hợp gang thép Formosa của Tập Đoàn Formosa (Đài Loan) tại Khu kinh tế Vũng Áng, (Hà Tĩnh), một dự án nhà máy luyện quặng thép và sản xuất thép cán nóng.
Đó là nguyên liệu đầu vào của Tập đoàn Hoa Sen. Chưa kể xu hướng giảm giá nguyên vật liệu khiến việc giải tỏa hàng tồn kho để đảm bảo lợi nhuận đang trở nên khó khăn hơn.
Tương tự, tham vọng vươn ra thị trường nước ngoài của Trung Nguyên không phải mới đặt ra mà có từ rất lâu. Trung Nguyên đã triển khai các cửa hàng nhượng quyền tại nhiều nước, nhưng cũng vấp phải sự khác biệt về văn hóa, khẩu vị và sức ép cạnh tranh từ các đối thủ khác.
“Sân” Mỹ xem ra không dễ chinh phục như “sân nhà”. Bước ra khỏi Việt Nam, cà phê hòa tan của Trung Nguyên còn gặp đối thủ truyền kiếp là Nestcafe. Chẳng thế mà mới đây Trung Nguyên buộc phải tìm kiếm đối tác để bán bớt 15% cổ phần lấy vốn kinh doanh.
Rõ ràng đường đến đích tỷ đô không bao giờ là dễ dàng.

Khám phá lí do: Hai đại gia bột mì kiện nhau vì .... "bụi tre"

Ông Trương Đình Hòe, Tổng thư ký Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam cho biết, hầu hết doanh nghiệp ngành thủy sản xuất khẩu theo mẫu mã, bao bì của khách, trên đó ghi rõ là sản xuất tại công ty nào ở Việt Nam, tên đơn vị nhập khẩu… Như vậy, nếu có xảy ra tranh chấp gì liên quan đến thương hiệu tại thị trường xuất khẩu thì đơn vị đứng ra đặt hàng, nhập khẩu sẽ phải chịu trách nhiệm, doanh nghiệp Việt không dính dáng gì. 
Hai công ty thuộc hàng đại gia trong ngành sản xuất thực phẩm từ tinh bột, bột mì đều bị kiện vì xuất khẩu bánh tráng nhái nhãn hiệu công ty khác sang Mỹ. Thực tế này cho thấy, hầu hết các doanh nghiệp Việt ít chú trọng vấn đề sở hữu trí tuệ và phòng vệ thương mại.
Gian nan kiện… bụi tre
Công ty TNHH Sản xuất nông thủy sản xuất khẩu Thuận Phong (Tufoco) ở Tiền Giang đã đăng ký và được Cục Sở hữu trí tuệ tại Việt Nam và Hoa Kỳ cấp chứng nhận bảo hộ độc quyền tổng thể nhãn hiệu hàng hóa, bao gồm hình và chữ ba cây tre và các dòng chữ: đặc biệt dùng làm gỏi cuốn và chả giò Việt Nam (Vietnamese rice paper) và chữ Hán cho sản phẩm bánh tráng.
Qua các đại lý bán hàng ở Mỹ, Tufoco phát hiện Công ty cổ phần Lương thực Thực phẩm Safoco (Safoco) TP.HCM và Công ty Lương thực Tiền Giang (Tigifood) cũng xuất khẩu bánh tráng mang nhãn hiệu Bụi tre và hình “ba cây tre” bán tại siêu thị SF Superstore (Thuận Phát) tại Mỹ với mẫu mã bao bì gần như trùng lặp với Tufoco, trên bao bì còn sử dụng dấu hiệu ® (nhãn hiệu đã được đăng ký bảo hộ - Registered).
Ông Mai Văn Nước - Phó Giám đốc Tufoco cho biết, vì Safoco và Tigifood đã sử dụng bao bì gây nhầm lẫn với bao bì sản phẩm đã được bảo hộ của Tufoco, vi phạm luật sở hữu trí tuệ nên tháng 9/2009 Tufoco đã gửi công văn yêu cầu Safoco chấm dứt sản xuất kinh doanh sản phẩm bánh tráng mang nhãn hiệu Bụi tre và hình ba cây tre, đồng thời thu hồi sản phẩm này tại thị trường Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Safoco đã không thực hiện theo những đề nghị của Tufoco, buộc Tufoco phải phát đơn kiện ra tòa.
Năm 2010, Tufoco cũng phát hiện Công ty Tigifood xuất khẩu sản phẩm nhái nhãn hiệu “ba cây tre”. Phía Tigifood trả lời rằng, đó là sản phẩm gia công, được đóng gói theo kiểu dáng, bao bì, nhãn hiệu… do khách hàng cung cấp, nhãn hiệu cũng không hoàn toàn giống nhãn hiệu của Tufoco nên Tigifood không vi phạm luật. Tufoco khởi kiện, ngày 28/9/2010, Tòa Phúc thẩm TAND TP.HCM đã xử Tigifood phải bồi thường cho Tufoco hơn 153 triệu đồng.
Trong thời gian Tufoco nộp đơn kiện Safoco tại Việt Nam thì cũng đồng thời khởi kiện hệ thống siêu thị SF Superstore tại Mỹ về việc nhập khẩu và tiêu thụ bánh tráng nhái nhãn hiệu ba cây tre của Tufoco. Tòa án Liên bang Hoa Kỳ tại California đã xử hệ thống siêu thị SF Superstore bồi thường cho Tufoco 60.000 USD và cung cấp các chứng từ nhập lô hàng nhái nhãn hiệu ba cây tre từ Safoco, trong đó ghi rõ tên sản phẩm là “bánh tráng bụi tre” của Safoco.
Có bồi thường mới nhớ?
Theo các luật sư, nếu loại trừ động cơ cố tình “lập lờ đánh lận con đen”, làm nhái nhãn hiệu để cạnh tranh không lành mạnh và gây tổn hại đến thương hiệu của doanh nghiệp Việt tại thị trường nước ngoài, việc làm giả nhãn hiệu trong 2 vụ kiện trên có thể xuất phát từ thực tế doanh nghiệp thiếu hiểu biết: suy nghĩ đơn giản rằng, doanh nghiệp mình chỉ gia công sản phẩm, đóng gói theo mẫu mã, qui cách khách hàng yêu cầu và sản phẩm không mang mẫu mã, thương hiệu của doanh nghiệp mình nên không vi phạm sở hữu trí tuệ.
Thực tế hiện nay, không chỉ trong lĩnh vực xuất khẩu nông sản thực phẩm mà hầu hết các ngành xuất khẩu của Việt Nam đều phụ thuộc gần như hoàn toàn vào việc gia công, làm hàng theo mẫu mã bao bì, nhãn mác của khách hàng.
Qua tìm hiểu được biết, nhiều doanh nghiệp còn khá thờ ơ với việc tự bảo vệ mình tránh khỏi những rắc rối liên quan đến sở hữu trí tuệ trong sân chơi toàn cầu. Tâm lý chung của các doanh nghiệp, hiệp hội cho rằng, mình chỉ làm theo đặt hàng của khách, nếu xảy ra tranh chấp gì về thương hiệu thì đơn vị đặt hàng phía nước ngoài phải chịu trách nhiệm, doanh nghiệp mình vô can.
Ông Trương Đình Hòe, Tổng thư ký Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam cho biết, hầu hết doanh nghiệp ngành thủy sản xuất khẩu theo mẫu mã, bao bì của khách, trên đó ghi rõ là sản xuất tại công ty nào ở Việt Nam, tên đơn vị nhập khẩu… Như vậy, nếu có xảy ra tranh chấp gì liên quan đến thương hiệu tại thị trường xuất khẩu thì đơn vị đứng ra đặt hàng, nhập khẩu sẽ phải chịu trách nhiệm, doanh nghiệp Việt không dính dáng gì. 
Tuy nhiên, luật sư Trần Công Ly Tao, Đoàn Luật sư TP.HCM cho rằng, doanh nghiệp không thể đưa ra lập luận "chỉ gia công theo đặt hàng của đơn vị khác nên không có liên quan" mà phải chịu trách nhiệm theo đúng qui định pháp luật. Hai vụ kiện nêu trên cũng là bài học chung cho các doanh nghiệp Việt Nam.
Nhất là trong bối cảnh Việt Nam hội nhập sâu rộng vào kinh tế toàn cầu, vấn đề sở hữu trí tuệ, phòng vệ thương mại càng quan trọng. Doanh nghiệp không nên chủ quan mà cần tìm hiểu kỹ luật, cẩn trọng kiểm tra kỹ pháp nhân của khách hàng, tính hợp pháp của các mẫu mã bao bì, qui cách sản phẩm… trước khi ký hợp đồng gia công để tránh những rắc rối, kiện tụng liên quan đến làm nhái, làm giả nhãn hiệu.
Thương hiệu dễ mất, khó đòi
Theo các luật sư, doanh nghiệp cần chú ý bảo vệ thương hiệu của mình tại các thị trường xuất khẩu. Việc bảo hộ nhãn hiệu ở nước ngoài vô cùng quan trọng, nhưng chưa được doanh nghiệp quan tâm đúng mức. Hậu quả là nhiều thương hiệu Việt nổi tiếng bị nước ngoài “đánh cắp”. Trong đó, chỉ một số ít trường hợp đòi lại thành công, đa phần là chấp nhận mất trắng. Một khi thương hiệu đã bị đánh cắp, doanh nghiệp mất rất nhiều thời gian, công sức, tiền của để theo đuổi các vụ kiện, nhưng không nhiều trường hợp thành công. Vì vậy, việc đăng ký bảo hộ độc quyền ở nước ngoài không được chậm trễ, thậm chí doanh nghiệp cần phải tự vệ bằng cách sử dụng các dịch vụ theo dõi thị trường để kịp thời phát hiện có đơn vị làm nhái, giả hoặc đăng ký độc quyền nhãn hiệu của mình và có biện pháp ngăn chặn hữu hiệu.